Thế Giới
Người dân Tehran níu giữ bình yên giữa vòng vây bom đạn
📅 1/4/2026👁️ 1 lượt xem⏱️ 11 phút đọc

Đối với Fatemeh, cư dân Tehran, được đi uống cà phê buổi sáng là mong ước giản dị nhất trong bối cảnh thành phố liên tục chìm trong khói lửa.
"Khi ngồi vào bàn cà phê, dù chỉ trong vài phút, tôi gần như có thể tin rằng thế giới vẫn chưa sụp đổ", Fatemeh, trợ lý nha khoa 27 tuổi, nói hôm 30/3. "Cảm giác như thể tôi được thoát khỏi cuộc chiến này trong chốc lát để sống lại một ngày bình thường. Đó là nơi tôi có thể mơ về một thế giới không còn nỗi ám ảnh về cái chết chực chờ, cũng không còn viễn cảnh đau lòng là mình sống sót nhưng lại mất đi người thân hay tài sản".
Nếu tần suất ném bom giảm đi và cô được ngủ ngon hơn, Fatemeh sẽ trang điểm và ăn diện để chuyến đi uống cà phê thêm đặc biệt. "Rồi tôi quay về nhà, trở lại với thực tại rằng mình đang sống trong chiến tranh tăm tối nặng nề".
Dưới lăng kính của những người trong cuộc, Tehran đang cố níu giữ bình yên trước đây. Giữa chiến sự, các quán cà phê vẫn đón khách, hàng quán không thiếu hụt nhu yếu phẩm. Người dân nơi đây đang cố gắng duy trì những thói quen giản đơn nhất để đời sống xã hội không hoàn toàn tan biến.
Nhưng họ biết rằng cuộc sống ấy không hề bình thường khi Mỹ và Israel duy trì tốc độ tấn công dồn dập vào thủ đô từ khi cuộc chiến bắt đầu vào 28/2, với hàng loạt vụ ám sát lãnh đạo cấp cao của Iran như Lãnh tụ Tối cao Ayatollah Ali Khamenei.
Người dân Iran ăn trưa tại Chợ Lớn, ngôi chợ ở trung tâm thủ đô Tehran có lịch sử hàng trăm năm, vào 30/3. Ảnh
: AFP
Những con phố vốn dĩ yên bình giờ đầy rẫy các chốt kiểm soát. Internet bị cắt hoặc bóp băng thông, chỉ còn truy cập được vài dịch vụ trong nước. Thậm chí người ta phải dán kín băng keo lên cửa sổ để đề phòng kính vỡ vụn khi bom nổ.
Không chỉ sợ cái chết hay mất đi người thân, họ còn lo cho tương lai mịt mờ phía trước. Họ tự hỏi đất nước rồi sẽ về đâu và làm sao để sống sót khi kinh tế vô cùng khó khăn.
"Dạo này, tôi chủ yếu ở nhà và chỉ ra ngoài nếu thực sự bắt buộc. Việc duy nhất còn sót lại từ thói quen sinh hoạt trước chiến tranh giúp tôi giữ vững tinh thần là nấu ăn", Shahrzad, 39 tuổi, nói. "Đôi khi tôi lại chảy nước mắt giữa lúc đang nấu nướng. Tôi nhớ thương những ngày bình thường, những ngày mà tôi không phải liên tục suy nghĩ về bom đạn, cái chết, hay mất đi những người thân yêu".
"Tôi cố gắng mạnh mẽ vì con gái. Nhưng khi nghĩ về tương lai, tôi không thể hình dung ra bất kỳ bức tranh rõ ràng nào trong tâm trí để có thể bám lấy làm hy vọng", cô tâm sự.
Người dân đi lại, mua sắm ở Chợ Lớn Tehran ngày 30/3. Ảnh:
AFP
Người dân ở Tehran trong tuần qua đã cố gắng tận hưởng tốt nhất có thể kỳ nghỉ lễ truyền thống chính của người Ba Tư là Nowruz, lễ hội mà mọi người thường rời khỏi thành phố đi nghỉ dưỡng hay ăn mừng tại nhà với gia đình.
"Không có cảnh thiếu thốn thực phẩm, mọi thứ đều có sẵn. Các quán cà phê mở cửa, chúng tôi vẫn ra ngoài đi cà phê", Shayan, 40 tuổi, nhiếp ảnh gia, cho biết về cuộc sống hiện nay ở Tehran. "Có xăng, nước và điện".
Tuy nhiên, anh cho hay "cảm giác bất lực" nhấn chìm mọi người, khi họ không biết phải làm gì và cũng không thể làm bất kỳ việc gì. "Không có không khí Nowruz, chúng tôi phải cố ép bản thân", anh nói.
Dù các cửa hàng và nhà hàng mở cửa đến 21h, "nhiều người không ra ngoài sau buổi chiều", Shayan cho hay.
Bất chấp những quy định khắt khe về trang phục, nhiều phụ nữ Tehran vẫn công khai để đầu trần ra phố, nối tiếp làn sóng đã có từ trước xung đột và đang lan rộng. Truyền hình nhà nước Iran thậm chí cũng phỏng vấn những phụ nữ để đầu trần tại các cuộc tuần hành ủng hộ chính phủ.
Elnaz, 32 tuổi, họa sĩ sống tại Tehran, cho hay khi các cuộc tấn công tạm lắng và có thời gian để suy nghĩ, cô rất nhớ đến những ngày tháng "sống một cuộc đời giản dị".
"Chúng tôi nhớ những điều giản đơn nhất, đi chơi đêm, hay chỉ đơn giản là có thể đi đến một khu vực khác của thành phố", cô nói. "Tôi nhớ cảm giác đi dạo, mua sắm, đọc sách trong quán cà phê... những việc bình dị".
"Khát khao lớn nhất là một giấc ngủ đêm yên bình", cô nói, cho hay có nhiều đêm, các đợt không kích dữ dội tới mức cô có cảm giác như "cả Tehran đang rung chuyển".
"Mọi thứ quay trở lại một trạng thái duy nhất là sinh tồn. Chỉ nghĩ về việc sống sót cùng với tất cả những người tôi yêu thương. Bạn bè tôi, gia đình tôi, người dân thành phố tôi, những người xích lại gần nhau hơn bao giờ hết trong thời điểm khó khăn này", cô nói.
Nhân viên an ninh Iran đứng gác tại một chốt kiểm soát trong thành phố Tehran ngày 31/3. Ảnh:
AFP
Kaveh, 38 tuổi, nghệ sĩ thị giác, cho biết một mảnh tên lửa đã rơi cách nhà anh khoảng 50 m vài ngày trước.
"Tôi mang nó về nhà. Tôi muốn làm một thứ gì đó từ nó", anh nói, nhớ lại cảnh tượng hôm ấy, khi bụi mù mịt rơi xuống từ trên trời và nhiều cửa sổ vỡ tan tành.
Kaveh cho hay an ninh trong thành phố thắt chặt với nhiều chốt kiểm soát kiểm tra xe và điện thoại của người dân.
Bầu không khí u ám càng nặng nề hơn bởi thời tiết mưa trái mùa, trái ngược với ánh nắng mùa xuân thường thấy hàng năm vào lễ Nowruz. Chân dung trẻ em thiệt mạng trong các vụ tập kích được trưng bày tại quảng trường, những lá quốc kỳ Iran khổng lồ phủ lên các tòa nhà đã bị biến thành đống đổ nát.
"Cuối cùng, đối với nhiều người, điều họ quan tâm nhất là tương lai của Iran và người dân, làm thế nào để cải thiện tình hình", Kaveh nói.
Hồng Hạnh
(Theo
AFP
)
Nếu tần suất ném bom giảm đi và cô được ngủ ngon hơn, Fatemeh sẽ trang điểm và ăn diện để chuyến đi uống cà phê thêm đặc biệt. "Rồi tôi quay về nhà, trở lại với thực tại rằng mình đang sống trong chiến tranh tăm tối nặng nề".
Dưới lăng kính của những người trong cuộc, Tehran đang cố níu giữ bình yên trước đây. Giữa chiến sự, các quán cà phê vẫn đón khách, hàng quán không thiếu hụt nhu yếu phẩm. Người dân nơi đây đang cố gắng duy trì những thói quen giản đơn nhất để đời sống xã hội không hoàn toàn tan biến.
Nhưng họ biết rằng cuộc sống ấy không hề bình thường khi Mỹ và Israel duy trì tốc độ tấn công dồn dập vào thủ đô từ khi cuộc chiến bắt đầu vào 28/2, với hàng loạt vụ ám sát lãnh đạo cấp cao của Iran như Lãnh tụ Tối cao Ayatollah Ali Khamenei.
Người dân Iran ăn trưa tại Chợ Lớn, ngôi chợ ở trung tâm thủ đô Tehran có lịch sử hàng trăm năm, vào 30/3. Ảnh
: AFP
Những con phố vốn dĩ yên bình giờ đầy rẫy các chốt kiểm soát. Internet bị cắt hoặc bóp băng thông, chỉ còn truy cập được vài dịch vụ trong nước. Thậm chí người ta phải dán kín băng keo lên cửa sổ để đề phòng kính vỡ vụn khi bom nổ.
Không chỉ sợ cái chết hay mất đi người thân, họ còn lo cho tương lai mịt mờ phía trước. Họ tự hỏi đất nước rồi sẽ về đâu và làm sao để sống sót khi kinh tế vô cùng khó khăn.
"Dạo này, tôi chủ yếu ở nhà và chỉ ra ngoài nếu thực sự bắt buộc. Việc duy nhất còn sót lại từ thói quen sinh hoạt trước chiến tranh giúp tôi giữ vững tinh thần là nấu ăn", Shahrzad, 39 tuổi, nói. "Đôi khi tôi lại chảy nước mắt giữa lúc đang nấu nướng. Tôi nhớ thương những ngày bình thường, những ngày mà tôi không phải liên tục suy nghĩ về bom đạn, cái chết, hay mất đi những người thân yêu".
"Tôi cố gắng mạnh mẽ vì con gái. Nhưng khi nghĩ về tương lai, tôi không thể hình dung ra bất kỳ bức tranh rõ ràng nào trong tâm trí để có thể bám lấy làm hy vọng", cô tâm sự.
Người dân đi lại, mua sắm ở Chợ Lớn Tehran ngày 30/3. Ảnh:
AFP
Người dân ở Tehran trong tuần qua đã cố gắng tận hưởng tốt nhất có thể kỳ nghỉ lễ truyền thống chính của người Ba Tư là Nowruz, lễ hội mà mọi người thường rời khỏi thành phố đi nghỉ dưỡng hay ăn mừng tại nhà với gia đình.
"Không có cảnh thiếu thốn thực phẩm, mọi thứ đều có sẵn. Các quán cà phê mở cửa, chúng tôi vẫn ra ngoài đi cà phê", Shayan, 40 tuổi, nhiếp ảnh gia, cho biết về cuộc sống hiện nay ở Tehran. "Có xăng, nước và điện".
Tuy nhiên, anh cho hay "cảm giác bất lực" nhấn chìm mọi người, khi họ không biết phải làm gì và cũng không thể làm bất kỳ việc gì. "Không có không khí Nowruz, chúng tôi phải cố ép bản thân", anh nói.
Dù các cửa hàng và nhà hàng mở cửa đến 21h, "nhiều người không ra ngoài sau buổi chiều", Shayan cho hay.
Bất chấp những quy định khắt khe về trang phục, nhiều phụ nữ Tehran vẫn công khai để đầu trần ra phố, nối tiếp làn sóng đã có từ trước xung đột và đang lan rộng. Truyền hình nhà nước Iran thậm chí cũng phỏng vấn những phụ nữ để đầu trần tại các cuộc tuần hành ủng hộ chính phủ.
Elnaz, 32 tuổi, họa sĩ sống tại Tehran, cho hay khi các cuộc tấn công tạm lắng và có thời gian để suy nghĩ, cô rất nhớ đến những ngày tháng "sống một cuộc đời giản dị".
"Chúng tôi nhớ những điều giản đơn nhất, đi chơi đêm, hay chỉ đơn giản là có thể đi đến một khu vực khác của thành phố", cô nói. "Tôi nhớ cảm giác đi dạo, mua sắm, đọc sách trong quán cà phê... những việc bình dị".
"Khát khao lớn nhất là một giấc ngủ đêm yên bình", cô nói, cho hay có nhiều đêm, các đợt không kích dữ dội tới mức cô có cảm giác như "cả Tehran đang rung chuyển".
"Mọi thứ quay trở lại một trạng thái duy nhất là sinh tồn. Chỉ nghĩ về việc sống sót cùng với tất cả những người tôi yêu thương. Bạn bè tôi, gia đình tôi, người dân thành phố tôi, những người xích lại gần nhau hơn bao giờ hết trong thời điểm khó khăn này", cô nói.
Nhân viên an ninh Iran đứng gác tại một chốt kiểm soát trong thành phố Tehran ngày 31/3. Ảnh:
AFP
Kaveh, 38 tuổi, nghệ sĩ thị giác, cho biết một mảnh tên lửa đã rơi cách nhà anh khoảng 50 m vài ngày trước.
"Tôi mang nó về nhà. Tôi muốn làm một thứ gì đó từ nó", anh nói, nhớ lại cảnh tượng hôm ấy, khi bụi mù mịt rơi xuống từ trên trời và nhiều cửa sổ vỡ tan tành.
Kaveh cho hay an ninh trong thành phố thắt chặt với nhiều chốt kiểm soát kiểm tra xe và điện thoại của người dân.
Bầu không khí u ám càng nặng nề hơn bởi thời tiết mưa trái mùa, trái ngược với ánh nắng mùa xuân thường thấy hàng năm vào lễ Nowruz. Chân dung trẻ em thiệt mạng trong các vụ tập kích được trưng bày tại quảng trường, những lá quốc kỳ Iran khổng lồ phủ lên các tòa nhà đã bị biến thành đống đổ nát.
"Cuối cùng, đối với nhiều người, điều họ quan tâm nhất là tương lai của Iran và người dân, làm thế nào để cải thiện tình hình", Kaveh nói.
Hồng Hạnh
(Theo
AFP
)






