Du Lịch
Chàng trai 18 tuổi kể đêm trú ẩn trong ngôi nhà không khóa
📅 29/11/2025👁️ 1 lượt xem⏱️ 16 phút đọc

Xe hỏng, tuyết dày kín lối đi và trời đã tối, John rời xe để bước vào một ngôi nhà vắng người bên đường.
Đêm trước Lễ Tạ ơn năm 1980, John Morris khi đó 18 tuổi, một mình lái xe từ chỗ làm ở thành phố Olathe, bang Kansas đến thành phố St.James, bang Missouri, Mỹ, để nghỉ lễ cuối tuần với ông bà. Chuyến đi dự kiến hết 4 tiếng. Thời điểm đó, tuyết rơi càng lúc dày và nhanh khiến mặt đường trơn trượt, xe của John trượt khỏi con đường đã đóng băng và lao xuống mương.
Anh ngồi sau vô-lăng chiếc Chevrolet Nova đời 1969, cố gắng hít thở sâu để giữ bình tĩnh. John may mắn không bị thương, nhưng xe không khởi động lại được. Anh bị mắc kẹt trên đường cao tốc, không thể gọi cứu hộ hay bất kỳ ai, cũng không thể nhắn cho ông bà vì thời điểm đến các phương tiện liên lạc chưa phổ biến.
Đường cao tốc chỉ có đồng ruộng bao quanh, ít nhà cửa. Ngay trước khi xe trượt xuống mương, John nhìn thấy một căn nhà lùi sâu khỏi mặt đường. Anh nghĩ đó là nơi gần nhất có thể tìm được sự giúp đỡ.
"Tôi lội qua lớp tuyết ướt dính và gõ cửa", John kể.
Ngôi nhà trên đồi nơi John đã ngủ đêm vào năm 1980. Bức ảnh này được anh chụp lại vào hôm sau. Ảnh:
CNN
Một người đàn ông mở cửa. John trình bày sự việc và xin dùng điện thoại để gọi cứu hộ. Người lạ đồng ý, nhưng nói John không thể chờ trong nhà vì ông sắp phải đi ngay.
John bấm số gọi xe kéo qua điện thoại bàn. Công ty nói sẽ cử người đến, nhưng không đảm bảo thời gian vì cơn bão tuyết bất ngờ khiến cả khu vực hỗn loạn. Anh đành quay lại xe để chờ. Trời càng lúc càng tối, tuyết rơi nhiều hơn và không thấy xe cứu hộ đâu. John không mang theo áo khoác dày nên lạnh cóng. Do đó, anh quyết định tìm chỗ trú ẩn và nhìn thấy ánh sáng đèn điện trên một ngọn đồi.
Khi lại gần, anh phát hiện ánh đèn đã nhìn thấy là đèn ngoài hiên, trong nhà tối đen. Anh gõ cửa nhưng không có ai trả lời nhưng nhà không khóa. Nghĩ rằng có lẽ chủ nhà đang ở tầng trên và không nghe thấy, John bước vào trong. Anh gọi thêm một tiếng "hello," nhưng chỉ nhận lại sự im lặng.
Anh bước vào bếp, căn phòng tối om cho đến khi anh mò được công tắc và bật đèn trần lên.
Rõ ràng trong nhà không có ai. John thấy một chiếc điện thoại đặt trên quầy bếp, cạnh cuốn danh bạ. Anh quyết định gọi lại cho dịch vụ cứu hộ để cập nhật tình hình rồi sẽ rời khỏi ngôi nhà và quay xuống đồi. Chuông reo nhưng đầu dây bên kia không ai nghe máy.
Khi xuống đến chân đồi, John vui mừng khi thấy chiếc xe của mình đã được kéo lên và đỗ bên kia đường. Anh thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng ngồi vào ghế lái.
"Nhưng khi tôi thử lái xe đi, nó khởi động bình thường, nhưng bánh xe vừa xoay là xe lại trượt xuống mương ngay", anh nhớ lại. Về sau John mới biết rằng khi xe trượt lùi khỏi đường, bình ắc quy đã bị hỏng.
Vì vậy, John quay lại căn nhà. Anh nhấc điện thoại lên, gọi cho ông bà để báo chuyện và nói nơi mình đang ở. Bà anh cho hay bố mẹ và em gái anh cũng bị mắc kẹt trong bão tuyết khi đang lái xe đến. Họ thấy đường quá nguy hiểm nên đã dừng lại nghỉ ở một nhà trọ ven đường qua đêm. Bà dặn anh cứ ở yên đó.
Cúp máy, John nhìn quanh nhà. Lúc này, anh đã quyết định anh sẽ ngủ lại trong căn nhà này dù áy náy vì ngủ ở nhà người lạ mà không xin phép. Anh nhìn quanh bếp, ánh mắt dừng lại ở chồng bát đĩa chất bên bồn rửa, cần được rửa. Nghĩ rằng ít nhất mình cũng có thể giúp một tay, John xắn tay áo rửa và lau khô sạch sẽ số bát đĩa đó. Sau đó, anh tìm giấy bút, viết một mẩu giấy giải thích mình là ai và vì sao lại ở đây, phòng khi anh ngủ quên trên sofa trước khi chủ nhà quay về. Anh lấy một ít tiền mặt trong ví, đặt cạnh tờ giấy như lời cảm ơn.
"Sau đó tôi tự nhiên như ở nhà, ngồi lên sofa và bật tivi xem", John kể.
Hai tiếng trôi qua, John thấy đói. Anh phân vân không biết tự ý lấy đồ ăn của chủ nhà có phải là quá đáng hay không. Anh vừa tiến đến tủ lạnh và khẽ mở cửa thì nghe tiếng người nói ngoài cửa chính.
"Tôi tưởng mình đã tắt hết đèn trước khi đi mà", một người phụ nữ nói.
Khung cảnh tuyết phủ trắng xóa bộ bàn ghế trước cửa ngôi nhà John trú ẩn cách đây 41 năm. Ảnh:
CNN
Tim John đập nhanh hơn và đóng cửa tủ lạnh lại. Người phụ nữ mở cửa và bước vào. John nhanh chóng giới thiệu bản thân, lý do có mặt ở đây. Hai người chủ nhà cười và nói họ đã thấy xe của John ở dưới đường.
Chủ nhà tên Virgil Schitz, ở cùng bạn gái. Họ đón tiếp James với thái độ thân thiết, không nghi ngờ và mời anh ăn tối cùng món bánh dâu phủ kem. Họ cho John ngủ nhờ, lấy chăn gối cho anh ngủ lại phòng khách và chuẩn bị cả bữa sáng cho anh vào hôm sau.
Sáng hôm sau, tuyết ngừng rơi, trời hửng nắng. Sau bữa sáng thịnh soạn, John gọi cho dịch vụ cứu hộ, họ hứa sẽ quay lại, kéo xe anh đến gara sửa chữa.
Trong lúc chờ, John đi một vòng quanh sân. Anh lấy chiếc máy ảnh bỏ túi trong ba lô ra và chụp vài bức ảnh tuyết phủ dày khoảng 15 cm trên bộ bàn ghế ngoài trời của Virgil.
Không lâu sau, xe cứu hộ đến và John chào tạm biệt chủ nhà rồi rời đi. Hơn bốn mươi năm sau, vào mùa thu năm 2021, John lái xe từ tây nam bang Missouri, nơi ông đang sinh sống, đến Kansas City để xem một trận bóng bầu dục của đội Chiefs cùng anh trai.
Giữa chặng đường, ông nhận ra mình đang đi đúng tuyến đường năm xưa, chỉ khác là theo chiều ngược lại. Bất chợt, ông quyết định rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến ngôi nhà năm nào.
Một cảm giác thân thuộc ùa về. Rồi ông nhận ra điều khiến mình xúc động hơn cả là ngọn đèn hiên mà John nhìn thấy từ ngoài đường năm ấy vẫn còn sáng. "Chỉ một chi tiết nhỏ thôi, nhưng khiến tim tôi như tan chảy", John nói.
Không có ai ở nhà. Sau vài phút đứng lặng trên lối vào, John rời đi.
Khoảng một tháng sau, John lại đi ngang qua khu vực này. Lần này ông đi cùng một người bạn và bắt đầu kể cho cô nghe câu chuyện cũ. Họ quyết định rẽ vào nông trại thêm một lần nữa.
Cả hai ngồi trong xe một lúc, John nhận ra ngọn đèn hiên vẫn sáng. Rồi một người đàn ông xuất hiện từ phía sau nhà và tiến lại gần. Ông hạ kính xe, thấy một người đàn ông cao lớn mặc áo công nhân màu xanh, trên áo thêu chữ Vernon. Người đàn ông bắt chuyện, hỏi có thể giúp được John điều gì. Sau khi nghe John kể lại câu chuyện, người này cười và nói tại buổi tụ tập dịp Lễ Tạ ơn tuần trước, họ vừa nhắc đến John.
Vernon Schmitz, người đang đứng nói chuyện với John, là con trai của chủ nhà Virgil Schmitz, người đã mất nhiều năm về trước. Dù vậy, Vernon biết John là ai vì đã được nghe kể về cậu thanh niên cha ông từng gặp vào năm 1980.
John bước xuống xe, Vernon bắt tay và ngỏ lời mời hai người vào xem lại ngôi nhà. Dù trống trải, nơi này vẫn quen thuộc như ngày nào.
"Tôi vẫn có thể hình dung ra chiếc sofa nơi tôi xem tivi, cánh cửa tủ lạnh mà tôi mở ngay trước khi cha anh ấy trở về, chiếc bàn bếp nơi chúng tôi ăn bánh và kem", John kể.
John (trái) chụp ảnh cùng Vernon trước ngôi nhà năm xưa. Ảnh:
CNN
Lần này, John không bỏ lỡ cơ hội ghi lại khoảnh khắc. Ông và Vernon chụp vài tấm ảnh trước cửa bếp và cạnh chiếc cổng có biển "Schmitz Farm" (Trang trại của nhà Schmitz).
Vernon cho biết câu chuyện ấy đã trở thành giai thoại trong gia đình Schmitz, chuyện về cậu bé bị kẹt do hỏng xe tìm chỗ trú trong đêm trước Lễ Tạ ơn. Với John, đó cũng là câu chuyện định hình tuổi trẻ của mình.
Trước khi rời đi, John và Vernon trao đổi thông tin liên lạc. Bốn năm trôi qua, họ vẫn giữ liên hệ và gửi thiệp chúc vào dịp lễ với nội dung "Chúng tôi vẫn nhớ đến anh".
John cũng quen biết cả Nadine, chị gái Vernon, con gái Virgil. Nadine cho biết hành động của cha cô khi mở cửa đón John năm ấy phản ánh đúng bản chất nhân hậu của ông. "Bố tôi chưa bao giờ xem ai là người xa lạ. Anh trai tôi không sống ở nông trại nữa nhưng vẫn để đèn hiên sáng", Nadine nói.
Với John, nay đã ngoài 60 tuổi, câu chuyện về cặp đôi đã đón ông trong Lễ Tạ ơn năm xưa vẫn là "một trong những câu chuyện yêu thích nhất" khi kể lại về thời tuổi trẻ mình.
Anh Minh
(Theo
CNN
)
Anh ngồi sau vô-lăng chiếc Chevrolet Nova đời 1969, cố gắng hít thở sâu để giữ bình tĩnh. John may mắn không bị thương, nhưng xe không khởi động lại được. Anh bị mắc kẹt trên đường cao tốc, không thể gọi cứu hộ hay bất kỳ ai, cũng không thể nhắn cho ông bà vì thời điểm đến các phương tiện liên lạc chưa phổ biến.
Đường cao tốc chỉ có đồng ruộng bao quanh, ít nhà cửa. Ngay trước khi xe trượt xuống mương, John nhìn thấy một căn nhà lùi sâu khỏi mặt đường. Anh nghĩ đó là nơi gần nhất có thể tìm được sự giúp đỡ.
"Tôi lội qua lớp tuyết ướt dính và gõ cửa", John kể.
Ngôi nhà trên đồi nơi John đã ngủ đêm vào năm 1980. Bức ảnh này được anh chụp lại vào hôm sau. Ảnh:
CNN
Một người đàn ông mở cửa. John trình bày sự việc và xin dùng điện thoại để gọi cứu hộ. Người lạ đồng ý, nhưng nói John không thể chờ trong nhà vì ông sắp phải đi ngay.
John bấm số gọi xe kéo qua điện thoại bàn. Công ty nói sẽ cử người đến, nhưng không đảm bảo thời gian vì cơn bão tuyết bất ngờ khiến cả khu vực hỗn loạn. Anh đành quay lại xe để chờ. Trời càng lúc càng tối, tuyết rơi nhiều hơn và không thấy xe cứu hộ đâu. John không mang theo áo khoác dày nên lạnh cóng. Do đó, anh quyết định tìm chỗ trú ẩn và nhìn thấy ánh sáng đèn điện trên một ngọn đồi.
Khi lại gần, anh phát hiện ánh đèn đã nhìn thấy là đèn ngoài hiên, trong nhà tối đen. Anh gõ cửa nhưng không có ai trả lời nhưng nhà không khóa. Nghĩ rằng có lẽ chủ nhà đang ở tầng trên và không nghe thấy, John bước vào trong. Anh gọi thêm một tiếng "hello," nhưng chỉ nhận lại sự im lặng.
Anh bước vào bếp, căn phòng tối om cho đến khi anh mò được công tắc và bật đèn trần lên.
Rõ ràng trong nhà không có ai. John thấy một chiếc điện thoại đặt trên quầy bếp, cạnh cuốn danh bạ. Anh quyết định gọi lại cho dịch vụ cứu hộ để cập nhật tình hình rồi sẽ rời khỏi ngôi nhà và quay xuống đồi. Chuông reo nhưng đầu dây bên kia không ai nghe máy.
Khi xuống đến chân đồi, John vui mừng khi thấy chiếc xe của mình đã được kéo lên và đỗ bên kia đường. Anh thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng ngồi vào ghế lái.
"Nhưng khi tôi thử lái xe đi, nó khởi động bình thường, nhưng bánh xe vừa xoay là xe lại trượt xuống mương ngay", anh nhớ lại. Về sau John mới biết rằng khi xe trượt lùi khỏi đường, bình ắc quy đã bị hỏng.
Vì vậy, John quay lại căn nhà. Anh nhấc điện thoại lên, gọi cho ông bà để báo chuyện và nói nơi mình đang ở. Bà anh cho hay bố mẹ và em gái anh cũng bị mắc kẹt trong bão tuyết khi đang lái xe đến. Họ thấy đường quá nguy hiểm nên đã dừng lại nghỉ ở một nhà trọ ven đường qua đêm. Bà dặn anh cứ ở yên đó.
Cúp máy, John nhìn quanh nhà. Lúc này, anh đã quyết định anh sẽ ngủ lại trong căn nhà này dù áy náy vì ngủ ở nhà người lạ mà không xin phép. Anh nhìn quanh bếp, ánh mắt dừng lại ở chồng bát đĩa chất bên bồn rửa, cần được rửa. Nghĩ rằng ít nhất mình cũng có thể giúp một tay, John xắn tay áo rửa và lau khô sạch sẽ số bát đĩa đó. Sau đó, anh tìm giấy bút, viết một mẩu giấy giải thích mình là ai và vì sao lại ở đây, phòng khi anh ngủ quên trên sofa trước khi chủ nhà quay về. Anh lấy một ít tiền mặt trong ví, đặt cạnh tờ giấy như lời cảm ơn.
"Sau đó tôi tự nhiên như ở nhà, ngồi lên sofa và bật tivi xem", John kể.
Hai tiếng trôi qua, John thấy đói. Anh phân vân không biết tự ý lấy đồ ăn của chủ nhà có phải là quá đáng hay không. Anh vừa tiến đến tủ lạnh và khẽ mở cửa thì nghe tiếng người nói ngoài cửa chính.
"Tôi tưởng mình đã tắt hết đèn trước khi đi mà", một người phụ nữ nói.
Khung cảnh tuyết phủ trắng xóa bộ bàn ghế trước cửa ngôi nhà John trú ẩn cách đây 41 năm. Ảnh:
CNN
Tim John đập nhanh hơn và đóng cửa tủ lạnh lại. Người phụ nữ mở cửa và bước vào. John nhanh chóng giới thiệu bản thân, lý do có mặt ở đây. Hai người chủ nhà cười và nói họ đã thấy xe của John ở dưới đường.
Chủ nhà tên Virgil Schitz, ở cùng bạn gái. Họ đón tiếp James với thái độ thân thiết, không nghi ngờ và mời anh ăn tối cùng món bánh dâu phủ kem. Họ cho John ngủ nhờ, lấy chăn gối cho anh ngủ lại phòng khách và chuẩn bị cả bữa sáng cho anh vào hôm sau.
Sáng hôm sau, tuyết ngừng rơi, trời hửng nắng. Sau bữa sáng thịnh soạn, John gọi cho dịch vụ cứu hộ, họ hứa sẽ quay lại, kéo xe anh đến gara sửa chữa.
Trong lúc chờ, John đi một vòng quanh sân. Anh lấy chiếc máy ảnh bỏ túi trong ba lô ra và chụp vài bức ảnh tuyết phủ dày khoảng 15 cm trên bộ bàn ghế ngoài trời của Virgil.
Không lâu sau, xe cứu hộ đến và John chào tạm biệt chủ nhà rồi rời đi. Hơn bốn mươi năm sau, vào mùa thu năm 2021, John lái xe từ tây nam bang Missouri, nơi ông đang sinh sống, đến Kansas City để xem một trận bóng bầu dục của đội Chiefs cùng anh trai.
Giữa chặng đường, ông nhận ra mình đang đi đúng tuyến đường năm xưa, chỉ khác là theo chiều ngược lại. Bất chợt, ông quyết định rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến ngôi nhà năm nào.
Một cảm giác thân thuộc ùa về. Rồi ông nhận ra điều khiến mình xúc động hơn cả là ngọn đèn hiên mà John nhìn thấy từ ngoài đường năm ấy vẫn còn sáng. "Chỉ một chi tiết nhỏ thôi, nhưng khiến tim tôi như tan chảy", John nói.
Không có ai ở nhà. Sau vài phút đứng lặng trên lối vào, John rời đi.
Khoảng một tháng sau, John lại đi ngang qua khu vực này. Lần này ông đi cùng một người bạn và bắt đầu kể cho cô nghe câu chuyện cũ. Họ quyết định rẽ vào nông trại thêm một lần nữa.
Cả hai ngồi trong xe một lúc, John nhận ra ngọn đèn hiên vẫn sáng. Rồi một người đàn ông xuất hiện từ phía sau nhà và tiến lại gần. Ông hạ kính xe, thấy một người đàn ông cao lớn mặc áo công nhân màu xanh, trên áo thêu chữ Vernon. Người đàn ông bắt chuyện, hỏi có thể giúp được John điều gì. Sau khi nghe John kể lại câu chuyện, người này cười và nói tại buổi tụ tập dịp Lễ Tạ ơn tuần trước, họ vừa nhắc đến John.
Vernon Schmitz, người đang đứng nói chuyện với John, là con trai của chủ nhà Virgil Schmitz, người đã mất nhiều năm về trước. Dù vậy, Vernon biết John là ai vì đã được nghe kể về cậu thanh niên cha ông từng gặp vào năm 1980.
John bước xuống xe, Vernon bắt tay và ngỏ lời mời hai người vào xem lại ngôi nhà. Dù trống trải, nơi này vẫn quen thuộc như ngày nào.
"Tôi vẫn có thể hình dung ra chiếc sofa nơi tôi xem tivi, cánh cửa tủ lạnh mà tôi mở ngay trước khi cha anh ấy trở về, chiếc bàn bếp nơi chúng tôi ăn bánh và kem", John kể.
John (trái) chụp ảnh cùng Vernon trước ngôi nhà năm xưa. Ảnh:
CNN
Lần này, John không bỏ lỡ cơ hội ghi lại khoảnh khắc. Ông và Vernon chụp vài tấm ảnh trước cửa bếp và cạnh chiếc cổng có biển "Schmitz Farm" (Trang trại của nhà Schmitz).
Vernon cho biết câu chuyện ấy đã trở thành giai thoại trong gia đình Schmitz, chuyện về cậu bé bị kẹt do hỏng xe tìm chỗ trú trong đêm trước Lễ Tạ ơn. Với John, đó cũng là câu chuyện định hình tuổi trẻ của mình.
Trước khi rời đi, John và Vernon trao đổi thông tin liên lạc. Bốn năm trôi qua, họ vẫn giữ liên hệ và gửi thiệp chúc vào dịp lễ với nội dung "Chúng tôi vẫn nhớ đến anh".
John cũng quen biết cả Nadine, chị gái Vernon, con gái Virgil. Nadine cho biết hành động của cha cô khi mở cửa đón John năm ấy phản ánh đúng bản chất nhân hậu của ông. "Bố tôi chưa bao giờ xem ai là người xa lạ. Anh trai tôi không sống ở nông trại nữa nhưng vẫn để đèn hiên sáng", Nadine nói.
Với John, nay đã ngoài 60 tuổi, câu chuyện về cặp đôi đã đón ông trong Lễ Tạ ơn năm xưa vẫn là "một trong những câu chuyện yêu thích nhất" khi kể lại về thời tuổi trẻ mình.
Anh Minh
(Theo
CNN
)






