Pháp Luật
Cuộc trả thù người vợ phản bội của trùm buôn lậu
📅 27/2/2026👁️ 11 lượt xem⏱️ 19 phút đọc

Trong buổi sáng ra tòa ly hôn, trùm buôn lậu rượu George Remus truy sát vợ sau khi bị cô này cấu kết người tình chiếm đoạt hết tài sản.
8h30 ngày 6/10/1927, một người đàn ông bước vào đồn cảnh sát ở thành phố Cincinnati (bang Ohio), thông báo với cảnh sát: "Tôi vừa bắn chết vợ, tôi đến để đầu thú".
Người đàn ông tự xưng là George Remus, một trong những kẻ buôn lậu rượu lậu khét tiếng nhất nước Mỹ.
Sau khi cái chết của vợ George được xác nhận, ông ta bị đưa đến Công viên Eden để tìm khẩu súng, nhưng không thấy.
Cuối ngày hôm đó, văn phòng công tố cử một nhà tâm lý học đến phòng giam của George. Ông ta vui vẻ giải thích rằng vợ cùng người tình đã "phá hủy nhà tôi, cướp hết tài sản của tôi và phản bội chính phủ liên bang", đồng thời khẳng định với bác sĩ rằng ông ta không bị điên, nhưng sau đó nói thêm "Không ai hoàn toàn tỉnh táo mà lại phạm tội như tôi".
Đó là sự sụp đổ gây sốc đối với George Remus, ông trùm từng "bất khả chiến bại".
George Remus - nhân vật được cho là đã truyền cảm hứng cho nhân vật chính trong
The Great Gatsby
. Ảnh:
NYP
George Remus 6 tuổi khi gia đình di cư từ Đức sang Mỹ năm 1883. Thời niên thiếu, George bắt đầu làm việc tại hiệu thuốc của chú, sau đó đi học lấy bằng dược sĩ và tự mua lại hiệu thuốc đó. Dù khá thành công trong việc bán thuốc giả, nhưng sau vài năm, George cảm thấy chán nản với ngành dược phẩm nên chuyển hướng học trường luật. Ông ta hoàn thành khóa học ba năm chỉ trong 18 tháng và trở thành một trong những luật sư bào chữa hình sự nổi tiếng nhất Chicago.
George kết hôn với Lillian Klauf và có một con gái, nhưng chưa cảm thấy hài lòng. Năm 1915, ông ta phải lòng Imogene Holmes, cô gái phụ trách quét dọn văn phòng luật sư cho mình.
George đề nghị giúp Imogene ly hôn với chồng, sau đó thuê một căn hộ cho mẹ con cô ở ngoại ô thành phố. Ông ta bắt đầu thường xuyên gửi cho người tình những tấm séc trị giá 100 USD (tương đương hơn 3.200 USD theo tỷ giá hiện nay). Bốn năm sau, khi vụ ngoại tình bị phanh phui, Lillian đệ đơn ly hôn.
Tháng 6/1920, khi cả hai đều được tự do tái hôn, George và Imogene dắt nhau đến Kentucky. Lúc ấy, George đã ấp ủ kế hoạch làm giàu.
Đế chế buôn lậu rượu
Đầu năm 1920, Đạo luật Volstead quy định về lệnh cấm rượu chính thức có hiệu lực, thiết lập lệnh cấm trên toàn quốc đối với việc bán "đồ uống có cồn". Tuy nhiên, vẫn có những ngoại lệ, bao gồm một điều khoản cho phép người dân mua bán rượu cho "mục đích y tế" với đơn thuốc.
Sau khi bào chữa cho các thân chủ là những kẻ buôn lậu rượu, George nhận thấy việc làm ăn này có thể mang lại lợi nhuận khổng lồ. Là một dược sĩ và luật sư, ông ta nhận ra những kẽ hở có thể khai thác. George vẫn còn giấy phép dược sĩ nên tính toán rằng chỉ cần kiếm được rượu là xong.
Ông ta chuyển đến Cincinnati vì phần lớn lượng rượu whisky có giấy phép lưu hành trước thời kỳ cấm rượu đều được cất giữ gần đó. Tiếp theo, George mua lại các nhà máy chưng cất rượu. Sau đó, ông ta trở thành chủ sở hữu thầm lặng trong một số công ty dược phẩm để mua rượu whisky từ các nhà máy chưng cất của mình, tạo vỏ bọc pháp lý cho việc vận chuyển các thùng rượu ra khỏi kho. Cuối cùng, ông ta tập hợp một băng nhóm để cướp chính những lô hàng của mình, từ đó chuyển rượu sang thị trường chợ đen.
Chẳng bao lâu sau, George sở hữu hơn một phần ba nguồn cung rượu của Mỹ, trở thành một trong những doanh nhân giàu có nhất nước.
Dinh thự "Cung điện cẩm thạch" được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật, tượng điêu khắc đắt tiền và một bể bơi trong nhà kiểu Hy Lạp khổng lồ. Ảnh:
CHPL
George mua một dinh thự cho Imogene khi họ chuyển đến Cincinnati. Sau khi sửa chữa hoàn tất, vào cuối 1921, George tổ chức bữa tiệc đêm giao thừa xa hoa. Mỗi khách mời đều tìm thấy một tờ 1.000 USD dưới đĩa ăn của mình, nam giới được tặng ghim cài áo và đồng hồ vàng, còn nữ giới được tặng một chiếc xe Pontiac mới toanh.
Sự hào phóng này không chỉ dành cho các bữa tiệc. George còn nổi tiếng với những khoản đóng góp lớn cho các tổ chức từ thiện và phát tờ 100 USD cho trẻ em. Ông ta cũng mạnh tay hối lộ các quan chức để tránh gặp rắc rối với pháp luật.
Yêu cầu sai lầm trong nhà tù
Dù George có ảnh hưởng lớn đến lực lượng thực thi pháp luật địa phương, hoạt động buôn lậu rượu của ông ta vẫn thu hút sự chú ý của chính phủ liên bang.
Trợ lý Bộ trưởng Tư pháp Mabel Walker Willebrandt, người giám sát việc truy tố các tội phạm liên quan đến thời kỳ cấm rượu, đã giao vụ án cho Franklin Dodge - đặc vụ trẻ của Cục Điều tra (tiền thân của FBI). Ngay sau đó, một trang trại hẻo lánh nơi George giấu rượu whisky bị đột kích, các đặc vụ tìm thấy hàng nghìn gallon rượu, một kho vũ khí và sổ sách ghi chép tên nhiều khách hàng nổi tiếng của George.
Phải mất nhiều tháng chính quyền mới xây dựng được cáo trạng buôn rượu trái phép chống lại George và đưa vụ án ra xét xử. Tối 16/5/1922, ông ta bị kết án hai năm tù tại nhà tù liên bang ở Atlanta.
George đã trì hoãn việc thi hành án được một năm rưỡi nhờ kháng cáo, nhưng cuối cùng vẫn phải ngồi tù vào đầu 1924. Imogene thường xuyên đến thăm, thường nấu ăn hoặc dọn dẹp phòng giam cho ông ta.
Khi đặc vụ Franklin đến Atlanta, George nói rằng sẵn sàng tiết lộ tên những sĩ quan liên bang mà ông ta đã hối lộ để đổi lấy sự khoan hồng. Franklin nói sẽ điều tra vụ việc.
Lần tới khi Imogene đến thăm, George ra lệnh cho cô tán tỉnh Franklin: "Hãy lấy lòng hắn, vì hắn là cơ hội tốt nhất giúp tôi ra khỏi tù".
Sự phản bội của người vợ
Tin tức nhanh chóng đến tai George rằng Imogene và Franklin đang cặp kè, công khai thể hiện mối quan hệ, đồng thời sử dụng giấy ủy quyền mà George đã trao cho Imogene để chiếm đoạt tài sản của ông ta, rút tiền từ tài khoản ngân hàng và két sắt, cũng như bán đấu giá các giấy chứng nhận rượu whisky.
Cặp tình nhân báo cho các quan chức chính phủ biết rằng George chưa bao giờ trở thành công dân Mỹ nhằm trục xuất ông ta nhưng bất thành. Thậm chí, họ còn lên kế hoạch ám sát khi George chuyển đến nhà tù khác.
Những hành vi không đúng mực của Franklin đã vượt giới hạn khiến bà Mabel buộc anh ta phải từ chức. Vào tháng 8/1925, vài ngày trước khi George dự kiến được thả khỏi nhà tù Atlanta, Imogene đệ đơn ly hôn.
Imogene Holmes. Ảnh:
Library of Congress
Khi một phóng viên đang viết bài về George truy vấn Franklin về mối quan hệ với Imogene, cựu đặc vụ này khăng khăng rằng anh ta chỉ đang giúp đỡ cô trong vụ ly hôn. Franklin khẳng định rằng nếu George đến tìm họ, "tôi có thể nghiền nát hắn như một quả trứng".
George phải chịu thêm án tù ở Ohio. Đến khi cuối cùng được ra tù vào mùa xuân năm 1927, Imogene đã khoắng sạch dinh thự của họ, chỉ để lại một đôi giày của Franklin. Bạn bè biết rằng không nên nhắc đến Imogene hay Franklin trước mặt George vì ông ta sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Trong cơn tuyệt vọng muốn lấy lại tiền và "đập vỡ đầu Franklin", George đã đuổi theo cặp tình nhân khắp cả nước suốt mùa hè năm đó, nhưng luôn tóm hụt.
Đến sáng 6/10/1927, ngày cặp đôi dự kiến phải ra tòa ly hôn, George đã đợi sẵn cùng một tài xế bên ngoài khách sạn của Imogene ở Cincinnati. Khi cô và con gái rời đi bằng taxi, ông ta sai tài xế bám theo, bắt đầu cuộc rượt đuổi tốc độ cao. Khi tiến vào Công viên Eden, xe của George ép được chiếc taxi dừng lại, nhưng Imogene bỏ chạy. Ông ta đuổi kịp và tóm lấy cô.
"Em yêu anh. Đừng làm thế!", Imogene nài nỉ. Không hề động lòng, George dí khẩu súng lục vào người cô và bóp cò. Imogene cố bỏ chạy và tìm được một người lái xe đưa mình đến bệnh viện, nhưng tử vong trên bàn phẫu thuật ở tuổi 39.
Thoát tội vì 'mất trí tạm thời'
Cảnh sát Cincinnati cung cấp một khu tạm giam nhiều phòng cho người nổi tiếng bị bắt giữ. Tại đó, George bắt đầu chuẩn bị cho phiên tòa. Dù khi đầu thú, ông ta khăng khăng hoàn toàn tỉnh táo, nhưng sau đó tuyên bố mắc chứng mất trí tạm thời.
Công tố viên đã mời ba chuyên gia tâm lý đến để kiểm tra George và bác bỏ tuyên bố này, nhưng một loạt nhân chứng đã làm chứng rằng dù "ông ta cực kỳ thông minh, tỉnh táo và sắc sảo" trong hầu hết thời gian, nhưng khi nói đến Imogene và Franklin, "ông ta điên lên một cách bất thường". Hơn nữa, George và luật sư đưa ra bằng chứng về những gì Imogene đã làm, có lời giải thích cho lý do ông ta phát điên.
George Remus (bìa phải) tự bào chữa trước tòa. Ảnh:
Smartblend
Trên tòa, bên bào chữa miêu tả Imogene là một phụ nữ khiếp sợ người chồng bạo lực, muốn làm chứng chống lại ông ta và bị giết vì biết quá nhiều. Bên công tố thì khắc họa một phụ nữ tự nguyện tham gia buôn lậu rượu và hưởng lợi từ đó, phản bội chồng vì một viên chức chính phủ tham nhũng, chiếm đoạt tài sản và âm mưu giết chồng.
Sau phần tranh luận cuối cùng, thẩm phán hướng dẫn bồi thẩm đoàn rằng họ chỉ có thể tuyên George phạm tội (giết người cấp độ một hoặc cấp độ hai hoặc ngộ sát) hoặc vô tội vì mất trí. Bồi thẩm đoàn, đa số là nam giới, chỉ mất 19 phút để đưa ra phán quyết vô tội. Một bồi thẩm viên sau đó nói: "Chúng tôi cảm thấy George Remus đã bị đối xử bất công nghiêm trọng, ông ấy đã phải chịu đựng những điều gần như vượt quá sức chịu đựng của con người".
Các công tố viên đã cố gắng giữ George trong trại tâm thần, nhưng ông ta chỉ mất 6 tháng để thuyết phục được tòa án rằng mình đã tỉnh táo và nên được thả. "Tôi muốn được yên bình. Đối với lo ngại của ông Franklin Dodge hay bất cứ ai khác, chuyện cũ hãy để nó qua đi", George nói với các thẩm phán phúc thẩm.
Franklin phải ngồi tù ba năm vì bị kết tội khai man trong một vụ buôn lậu rượu khác.
Trong suốt 25 năm còn lại của cuộc đời, George cố gắng truy tìm số tiền và các tài sản khác mà Imogene đã đánh cắp, nhưng không mấy thành công.
George qua đời ở tuổi 77 trong một nhà trọ do xuất huyết não.
Tuệ Anh
(theo
Nypost
,
Cincinnati Public Library
)
Người đàn ông tự xưng là George Remus, một trong những kẻ buôn lậu rượu lậu khét tiếng nhất nước Mỹ.
Sau khi cái chết của vợ George được xác nhận, ông ta bị đưa đến Công viên Eden để tìm khẩu súng, nhưng không thấy.
Cuối ngày hôm đó, văn phòng công tố cử một nhà tâm lý học đến phòng giam của George. Ông ta vui vẻ giải thích rằng vợ cùng người tình đã "phá hủy nhà tôi, cướp hết tài sản của tôi và phản bội chính phủ liên bang", đồng thời khẳng định với bác sĩ rằng ông ta không bị điên, nhưng sau đó nói thêm "Không ai hoàn toàn tỉnh táo mà lại phạm tội như tôi".
Đó là sự sụp đổ gây sốc đối với George Remus, ông trùm từng "bất khả chiến bại".
George Remus - nhân vật được cho là đã truyền cảm hứng cho nhân vật chính trong
The Great Gatsby
. Ảnh:
NYP
George Remus 6 tuổi khi gia đình di cư từ Đức sang Mỹ năm 1883. Thời niên thiếu, George bắt đầu làm việc tại hiệu thuốc của chú, sau đó đi học lấy bằng dược sĩ và tự mua lại hiệu thuốc đó. Dù khá thành công trong việc bán thuốc giả, nhưng sau vài năm, George cảm thấy chán nản với ngành dược phẩm nên chuyển hướng học trường luật. Ông ta hoàn thành khóa học ba năm chỉ trong 18 tháng và trở thành một trong những luật sư bào chữa hình sự nổi tiếng nhất Chicago.
George kết hôn với Lillian Klauf và có một con gái, nhưng chưa cảm thấy hài lòng. Năm 1915, ông ta phải lòng Imogene Holmes, cô gái phụ trách quét dọn văn phòng luật sư cho mình.
George đề nghị giúp Imogene ly hôn với chồng, sau đó thuê một căn hộ cho mẹ con cô ở ngoại ô thành phố. Ông ta bắt đầu thường xuyên gửi cho người tình những tấm séc trị giá 100 USD (tương đương hơn 3.200 USD theo tỷ giá hiện nay). Bốn năm sau, khi vụ ngoại tình bị phanh phui, Lillian đệ đơn ly hôn.
Tháng 6/1920, khi cả hai đều được tự do tái hôn, George và Imogene dắt nhau đến Kentucky. Lúc ấy, George đã ấp ủ kế hoạch làm giàu.
Đế chế buôn lậu rượu
Đầu năm 1920, Đạo luật Volstead quy định về lệnh cấm rượu chính thức có hiệu lực, thiết lập lệnh cấm trên toàn quốc đối với việc bán "đồ uống có cồn". Tuy nhiên, vẫn có những ngoại lệ, bao gồm một điều khoản cho phép người dân mua bán rượu cho "mục đích y tế" với đơn thuốc.
Sau khi bào chữa cho các thân chủ là những kẻ buôn lậu rượu, George nhận thấy việc làm ăn này có thể mang lại lợi nhuận khổng lồ. Là một dược sĩ và luật sư, ông ta nhận ra những kẽ hở có thể khai thác. George vẫn còn giấy phép dược sĩ nên tính toán rằng chỉ cần kiếm được rượu là xong.
Ông ta chuyển đến Cincinnati vì phần lớn lượng rượu whisky có giấy phép lưu hành trước thời kỳ cấm rượu đều được cất giữ gần đó. Tiếp theo, George mua lại các nhà máy chưng cất rượu. Sau đó, ông ta trở thành chủ sở hữu thầm lặng trong một số công ty dược phẩm để mua rượu whisky từ các nhà máy chưng cất của mình, tạo vỏ bọc pháp lý cho việc vận chuyển các thùng rượu ra khỏi kho. Cuối cùng, ông ta tập hợp một băng nhóm để cướp chính những lô hàng của mình, từ đó chuyển rượu sang thị trường chợ đen.
Chẳng bao lâu sau, George sở hữu hơn một phần ba nguồn cung rượu của Mỹ, trở thành một trong những doanh nhân giàu có nhất nước.
Dinh thự "Cung điện cẩm thạch" được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật, tượng điêu khắc đắt tiền và một bể bơi trong nhà kiểu Hy Lạp khổng lồ. Ảnh:
CHPL
George mua một dinh thự cho Imogene khi họ chuyển đến Cincinnati. Sau khi sửa chữa hoàn tất, vào cuối 1921, George tổ chức bữa tiệc đêm giao thừa xa hoa. Mỗi khách mời đều tìm thấy một tờ 1.000 USD dưới đĩa ăn của mình, nam giới được tặng ghim cài áo và đồng hồ vàng, còn nữ giới được tặng một chiếc xe Pontiac mới toanh.
Sự hào phóng này không chỉ dành cho các bữa tiệc. George còn nổi tiếng với những khoản đóng góp lớn cho các tổ chức từ thiện và phát tờ 100 USD cho trẻ em. Ông ta cũng mạnh tay hối lộ các quan chức để tránh gặp rắc rối với pháp luật.
Yêu cầu sai lầm trong nhà tù
Dù George có ảnh hưởng lớn đến lực lượng thực thi pháp luật địa phương, hoạt động buôn lậu rượu của ông ta vẫn thu hút sự chú ý của chính phủ liên bang.
Trợ lý Bộ trưởng Tư pháp Mabel Walker Willebrandt, người giám sát việc truy tố các tội phạm liên quan đến thời kỳ cấm rượu, đã giao vụ án cho Franklin Dodge - đặc vụ trẻ của Cục Điều tra (tiền thân của FBI). Ngay sau đó, một trang trại hẻo lánh nơi George giấu rượu whisky bị đột kích, các đặc vụ tìm thấy hàng nghìn gallon rượu, một kho vũ khí và sổ sách ghi chép tên nhiều khách hàng nổi tiếng của George.
Phải mất nhiều tháng chính quyền mới xây dựng được cáo trạng buôn rượu trái phép chống lại George và đưa vụ án ra xét xử. Tối 16/5/1922, ông ta bị kết án hai năm tù tại nhà tù liên bang ở Atlanta.
George đã trì hoãn việc thi hành án được một năm rưỡi nhờ kháng cáo, nhưng cuối cùng vẫn phải ngồi tù vào đầu 1924. Imogene thường xuyên đến thăm, thường nấu ăn hoặc dọn dẹp phòng giam cho ông ta.
Khi đặc vụ Franklin đến Atlanta, George nói rằng sẵn sàng tiết lộ tên những sĩ quan liên bang mà ông ta đã hối lộ để đổi lấy sự khoan hồng. Franklin nói sẽ điều tra vụ việc.
Lần tới khi Imogene đến thăm, George ra lệnh cho cô tán tỉnh Franklin: "Hãy lấy lòng hắn, vì hắn là cơ hội tốt nhất giúp tôi ra khỏi tù".
Sự phản bội của người vợ
Tin tức nhanh chóng đến tai George rằng Imogene và Franklin đang cặp kè, công khai thể hiện mối quan hệ, đồng thời sử dụng giấy ủy quyền mà George đã trao cho Imogene để chiếm đoạt tài sản của ông ta, rút tiền từ tài khoản ngân hàng và két sắt, cũng như bán đấu giá các giấy chứng nhận rượu whisky.
Cặp tình nhân báo cho các quan chức chính phủ biết rằng George chưa bao giờ trở thành công dân Mỹ nhằm trục xuất ông ta nhưng bất thành. Thậm chí, họ còn lên kế hoạch ám sát khi George chuyển đến nhà tù khác.
Những hành vi không đúng mực của Franklin đã vượt giới hạn khiến bà Mabel buộc anh ta phải từ chức. Vào tháng 8/1925, vài ngày trước khi George dự kiến được thả khỏi nhà tù Atlanta, Imogene đệ đơn ly hôn.
Imogene Holmes. Ảnh:
Library of Congress
Khi một phóng viên đang viết bài về George truy vấn Franklin về mối quan hệ với Imogene, cựu đặc vụ này khăng khăng rằng anh ta chỉ đang giúp đỡ cô trong vụ ly hôn. Franklin khẳng định rằng nếu George đến tìm họ, "tôi có thể nghiền nát hắn như một quả trứng".
George phải chịu thêm án tù ở Ohio. Đến khi cuối cùng được ra tù vào mùa xuân năm 1927, Imogene đã khoắng sạch dinh thự của họ, chỉ để lại một đôi giày của Franklin. Bạn bè biết rằng không nên nhắc đến Imogene hay Franklin trước mặt George vì ông ta sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Trong cơn tuyệt vọng muốn lấy lại tiền và "đập vỡ đầu Franklin", George đã đuổi theo cặp tình nhân khắp cả nước suốt mùa hè năm đó, nhưng luôn tóm hụt.
Đến sáng 6/10/1927, ngày cặp đôi dự kiến phải ra tòa ly hôn, George đã đợi sẵn cùng một tài xế bên ngoài khách sạn của Imogene ở Cincinnati. Khi cô và con gái rời đi bằng taxi, ông ta sai tài xế bám theo, bắt đầu cuộc rượt đuổi tốc độ cao. Khi tiến vào Công viên Eden, xe của George ép được chiếc taxi dừng lại, nhưng Imogene bỏ chạy. Ông ta đuổi kịp và tóm lấy cô.
"Em yêu anh. Đừng làm thế!", Imogene nài nỉ. Không hề động lòng, George dí khẩu súng lục vào người cô và bóp cò. Imogene cố bỏ chạy và tìm được một người lái xe đưa mình đến bệnh viện, nhưng tử vong trên bàn phẫu thuật ở tuổi 39.
Thoát tội vì 'mất trí tạm thời'
Cảnh sát Cincinnati cung cấp một khu tạm giam nhiều phòng cho người nổi tiếng bị bắt giữ. Tại đó, George bắt đầu chuẩn bị cho phiên tòa. Dù khi đầu thú, ông ta khăng khăng hoàn toàn tỉnh táo, nhưng sau đó tuyên bố mắc chứng mất trí tạm thời.
Công tố viên đã mời ba chuyên gia tâm lý đến để kiểm tra George và bác bỏ tuyên bố này, nhưng một loạt nhân chứng đã làm chứng rằng dù "ông ta cực kỳ thông minh, tỉnh táo và sắc sảo" trong hầu hết thời gian, nhưng khi nói đến Imogene và Franklin, "ông ta điên lên một cách bất thường". Hơn nữa, George và luật sư đưa ra bằng chứng về những gì Imogene đã làm, có lời giải thích cho lý do ông ta phát điên.
George Remus (bìa phải) tự bào chữa trước tòa. Ảnh:
Smartblend
Trên tòa, bên bào chữa miêu tả Imogene là một phụ nữ khiếp sợ người chồng bạo lực, muốn làm chứng chống lại ông ta và bị giết vì biết quá nhiều. Bên công tố thì khắc họa một phụ nữ tự nguyện tham gia buôn lậu rượu và hưởng lợi từ đó, phản bội chồng vì một viên chức chính phủ tham nhũng, chiếm đoạt tài sản và âm mưu giết chồng.
Sau phần tranh luận cuối cùng, thẩm phán hướng dẫn bồi thẩm đoàn rằng họ chỉ có thể tuyên George phạm tội (giết người cấp độ một hoặc cấp độ hai hoặc ngộ sát) hoặc vô tội vì mất trí. Bồi thẩm đoàn, đa số là nam giới, chỉ mất 19 phút để đưa ra phán quyết vô tội. Một bồi thẩm viên sau đó nói: "Chúng tôi cảm thấy George Remus đã bị đối xử bất công nghiêm trọng, ông ấy đã phải chịu đựng những điều gần như vượt quá sức chịu đựng của con người".
Các công tố viên đã cố gắng giữ George trong trại tâm thần, nhưng ông ta chỉ mất 6 tháng để thuyết phục được tòa án rằng mình đã tỉnh táo và nên được thả. "Tôi muốn được yên bình. Đối với lo ngại của ông Franklin Dodge hay bất cứ ai khác, chuyện cũ hãy để nó qua đi", George nói với các thẩm phán phúc thẩm.
Franklin phải ngồi tù ba năm vì bị kết tội khai man trong một vụ buôn lậu rượu khác.
Trong suốt 25 năm còn lại của cuộc đời, George cố gắng truy tìm số tiền và các tài sản khác mà Imogene đã đánh cắp, nhưng không mấy thành công.
George qua đời ở tuổi 77 trong một nhà trọ do xuất huyết não.
Tuệ Anh
(theo
Nypost
,
Cincinnati Public Library
)






